Tôi yêu em bằng cả trái tim mình

12:59 AM |
Mấy tuần nay đầu óc tôi trĩu nặng, không biết mình nên làm gì nữa, quá bế tắc. Tôi sử dụng mọi lý lẽ để níu kéo cuộc tình này lại nhưng vẫn không ích gì.

Tôi là nam, 26 tuổi, đã tốt nghiệp cao học và đang đi làm ở thành phố và sống đơn thân. Trước đây tôi có yêu 1 cô gái sắp sáu năm thì chia tay. Sau lúc chia tay được sắp một năm (tức là khoảng cuối năm 2015), tôi bỗng nảy sinh tình cảm có 1 cô gái khác kém 6 tuổi, nhà ở thành phố, gia đạo cũng thông thường, bố mẹ hiền từ, đang đi học đại học trên Hà Nội. Nhưng tiếc nuối thay người ta cũng mới có người yêu nên tôi chỉ dám yêu đơn phương cô ấy, rồi khoảng 5 tháng sau, (tháng 3 năm nay), tôi biết cô đấy mới chia tay tình nhân vì lý do không hợp nên tôi mới mạnh dạn tỏ tình, qua một thời gian cô đấy cũng cảm động trước tình cảm của tôi. Hai đứa cũng có các kỷ niệm đẹp cùng nhau mặc dù không nhiều.

tôi yêu em


Trớ trêu, 1 ngày bỗng dưng cô đấy nói: "Mọi chuyện nên kết thúc". Tôi hỏi vì sao thì cô ấy tư vấn "Bố mẹ em không đồng ý vì muốn em tụ họp vào học". Tôi nói: "Anh sẽ đợi tới khi em học xong và không làm phiền em trong thời gian em học".. Tôi sử dụng tất cả mọi lý lẽ để níu kéo cuộc tình này lại nhưng vẫn không ích gì. Thực ra chúng tôi quen nhau từ khi em mới 15 tuổi vì cùng luyện tập chung trong đội tuyển năng khiếu của thành phố, biết tương đối rõ về nhau. Em là người con gái rất ngoan, đôn hậu, tốt bụng và rất nghe lời bố mẹ. Tôi trách em vì sao lại không giải thích cho bố mẹ và không cho tôi thời cơ để thuyết phục, ngày hôm sau em nói "Em nghĩ là không yêu anh, đó chỉ là tình cảm tạm vì cảm động trước tình cảm của anh thôi".

Tôi không tin vào những điều đó, mà linh giác chỉ cho thấy là cô đó cũng yêu tôi. Tôi đích thực rất buồn và thống khổ. Tôi là dân nhà quê, cũng sống xa nhà từ năm 15 tuổi. Bao lăm năm đeo đuổi niềm đam mê, mặc dầu không được lý tưởng nhưng cũng tạm gọi là thành công vì cũng có chút đóng góp cho thành phố và hiện tại làm trong nhà nước, đúng lĩnh vực đúng nghề, công tác cũng hơi ổn định, thu nhập chưa được cao nhưng đủ trang trải cuộc sống và gửi về 1 ít cho bố mẹ. Mọi thứ đều do tôi cố gắng và 1 phần được sự giúp đỡ của thầy mà có. Tuy gia đình không có điều kiện nhưng tôi tin rằng ngày mai sẽ lo được cho vợ con 1 cuộc sống hạnh phúc.

Tôi không biết bố mẹ cô đấy chê mình vì gia cảnh hay không muốn tác động việc học của con gái nữa, tôi không trách họ. Tôi đã có ý định từ bỏ và cắt mọi giao thông nhưng do công việc vẫn phải gặp nhau (hiện tại tôi làm thầy còn cô đó là học sinh), mà mỗi lần gặp rồi dù không nói có nhau câu nào tôi vẫn thương và yêu cô đấy hầu hết (trong 1 năm ít nhất vẫn phải gặp nhau mấy lần vì cô đấy trong đội tuyển nên vẫn phải dùng cho tỉnh). Mấy tuần nay đầu óc tôi nặng trĩu, không biết mình nên làm gì nữa, quá bế tắc. Liệu tôi có nên chờ đợi cô đấy hay không?

Thời gian trôi đi tuy không làm tôi nản nhưng rất sợ một ngày nào đó cô đấy lại có tình cảm có người nào khác thì sao? Cô ấy không cho tôi chờ đợi, khi đó tôi cũng không trách được cô ấy, có lại chờ đợi 1 người đối xử có mình như thế có đáng hay không? Bố mẹ lại giục giã tôi lập gia đình nên hơi sức ép. Vấn đề về tình cảm giới tính là điểm yếu nhất trong con người tôi mà tôi thấy rất khó khăn. Có phải tôi quá đắm say tình tới ngây dại đúng không? Liệu có phải linh cảm của tôi về tình cảm của cô đó dành cho cho mình là sai hay không?

Tôi chấp nhận để vợ tìm niềm vui với người tình

12:49 AM |
Tôi tôn trọng người đàn ông kia của vợ, ít ra ông ta cũng mang lại cho cô đó cảm giác sung sướng mà tôi không thể mang lại.

Năm nay là năm thứ 4 từ khi ngày vợ tôi khởi đầu có quan hệ thân thiết với một người đàn ông khác, họ không dành quá rộng rãi thời kì cho nhau và cũng không gặp nhau quá thường xuyên. Thâm tâm tôi và cô ấy đều biết rất rõ chuyện này, nhưng chúng tôi yêu nhau và thực tại vẫn hạnh phúc. Trong mắt tôi, cô ấy vẫn hoàn hảo, xinh đẹp, hấp dẫn. Chúng tôi thành thân sau 3 năm yêu nhau, 3 năm Đó chẳng phải với chuyện tình dục, rồi về sống sở hữu nhau mọi thứ hạnh phúc cho đến đêm đầu tiên ngủ cộng nhau.

Tôi chấp nhận để vợ tìm niềm vui với người tình

Vợ tôi là người từng trải trong chuyện chăn gối, mê say dục tình một cách thức mạnh mẽ, hoang dã, trong khi tôi dù hơn cô đấy vài tuổi nhưng trước giờ chỉ biết đến học hành, công tác nên cô đấy là mối tình trước tiên và độc nhất vô nhị. Tôi thích sự nhẹ nhàng, mà điều đó vốn không thể khiến cho cô ấy thỏa mãn. Chúng tôi đã đầy đủ lần trò chuyện về vấn đề này chính trực, chẳng phải giấu xúc cảm. Trong năm trước nhất sau thành thân, số lần chúng tôi quan hệ đếm được trên đầu ngón tay, bởi cô ấy chẳng hề có chút cảm xúc gì lúc quan hệ sở hữu tôi. Cô ấy vẫn luôn săn sóc, phấn đấu khiến tôi vui vẻ ưng ý. Gia đình tôi rất yêu quý cô ấy. Cô đấy đã đương đầu chống lại gia đình họ hàng để thành hôn sở hữu tôi, sẵn sàng khiến cho bất cứ điều gì vì tôi; hy sinh đa dạng cho tôi, kể cả tương lai.

Hơn một năm sau đó, cô ấy và giáo viên cũ, từng là đồng nghiệp của tôi sở hữu quan hệ. 1 lần vô tình trong khi ôm ấp cô ấy trên giường, tôi đề cập ngực vợ phẳng quá, thế là cô đó liền bỏ ra ngoài. sở hữu lúc vì stress công việc, tôi sở hữu vô tình cáu gắt, không nghĩ lại khiến cho tổn thương cô ấy tới mức thế. Ông đó ngoài 60 tuổi, từng ly hôn, sống độc thân, không thể sinh con. Vợ tôi viết nhật ký, một ngày bỗng nhiên dọn nhà tôi đọc được. Cô đó viết bản thân cuồng nhiệt, hoang dại và si mê trong đam mê khi ở bên ông ta. Ở bên tôi cô đó mang sự êm dịu, nhẹ nhõm như 2 người bạn thân. Còn bên ông đấy, cô đó là 1 người đàn bà đích thực. Họ yêu nhau vì tình dục.

Rồi các lần cô đó lấy cớ đi du lịch, hóa ra đều ở bên người tình. Ngày ông ta chuyển khỏi thị thành chúng tôi sống, cô đấy còn khóc. Cô đấy cũng viết rõ rằng yêu cả tôi và ông ta. Còn ông ta cũng chỉ mang độc nhất cô ấy. Ông ta nói sở hữu cô ấy rằng tôi là người phải chăng, nhất định sẽ làm cho cô đó hạnh phúc và mai sau của cô đó là tôi. Còn ông ta là người tới sau và không thể mang đến mai sau cho cô đấy lúc già đi. Cô đấy còn viết, không chút hối và nhớ tiếc mang các điều đã khiến.

Tôi chấp nhận để vợ tìm niềm vui với người tình

Tôi không cho vợ được thứ cô đấy cần và muốn, nên vợ tìm kiếm nó ở ngoài. Cô đấy cũng viết, sẽ không bao giờ ly hôn bởi yêu tôi. Tôi nhớ lúc mình bị ốm, cô ấy chăm sóc, lo âu tới nỗi nấu ăn vội vã mà dao cứa vào tay chảy máu đa dạng, vậy mà sau đó vẫn cố xoa bóp cho tôi, rồi thức cả đêm để chuẩn bị tài liệu đi làm cho giúp tôi. Tiền sở hữu bao nhiêu cô đấy cũng dành dụm hết cho tôi, bản thân cô đó mỗi tháng mục tiêu chưa tới nửa triệu, đồ ăn ngon cũng để dành cho tôi. 1 người vợ thấp như vậy, tôi không dám đòi hỏi gì hơn. Tôi chấp nhận rằng sở hữu 1 người kế bên chia sẻ, để ý, chăm sóc mình, sống có nhau như bạn thân thế cũng phải chăng.

Tôi viết lên  không xin lời khuyên nào cả, chỉ muốn san sẻ chuyện của mình. Tôi biết như lẽ thường, đàn ông đa phần không hài lòng vợ bắt nhân tình nhưng phụ nữ mong muốn níu giữ chồng bắt bồ. Chúng tôi cần nhau và yêu nhau, hiểu nhau trước cả khi người kia đề cập gì. Tôi cũng tôn trọng người đàn ông kia của vợ, ít nhất ông ta cũng đem đến cho cô đấy cảm giác sung sướng mà tôi không thể mang đến.

Vợ đòi ly hôn khi biết tôi vượt rào với người yêu cũ

12:05 AM |
Trong thời khắc vượt qua giới hạn có tình cũ, tôi nghĩ đến vợ nhưng dục vọng đã làm cho lý trí tôi mờ đi. Hôm sau về nhà, vợ khóc mắt sưng và đưa đơn ly dị.

Tôi 32 tuổi, sống ở Hà Nội, công việc ổn định và thu nhập tương đối. Trước đây, tôi sở hữu quen một người cũng là mối đầu đuôi, tình yêu trong khoảng các năm cấp ba, sau đấy vào đại học rồi sau hai năm ra trường thì hai đứa chia tay. nhân tình cũ sau lúc ra trường về quê khiến cho việc, quen người khác trong khi chúng tôi vẫn còn yêu nhau. 1 thời kì sau đấy em lấy chồng, tôi khổ cực vật vã, rồi nghĩ lại mình mới ra trường, thu nhập chưa ổn định nên chẳng thể khiến chỗ dựa cho em, chỉ biết chúc em hạnh phúc. 


Tôi vùi đầu vào công việc để quên đi người cũ, sau 2 năm, tôi gặp được người con gái khác, là vợ tôi hiện tại. Em xinh xắn, đáng yêu vô cùng, tính bí quyết có phần mạnh mẽ, tuy mới ra trường nhưng đã có công tác ổn định có thu nhập tốt. Phải mất hơn 1 năm theo đuổi em mới nhận lời yêu tôi. Yêu nhau được ba năm chúng tôi kết hôn. Ở bên cạnh vợ tôi như một đứa trẻ, luôn vui vẻ, hạnh phúc. Trong khoảng nhỏ em đã được chiều chuộng nên không khéo léo việc nhà, nấu ăn với khi mặn khi nhạt, đôi khi hay dở chứng làm cho trời khiến cho biển nhưng đối có tôi chuyện đấy không thành vấn đề. tư cách và đạo đức mới làm cho tôi yêu em phổ quát hơn.

Tôi yêu thương và chiều chuộng em hết mức, xem em như báu vật của đời mình. Em cũng rất được lòng gia đình và họ hàng tôi, đặc trưng là mẹ vì hay tỉ tê tâm sự và để ý đến bà nên bà yêu thương như con gái. nói rốt cục sống của tôi hơi thăng bình và hạnh phúc. Mọi chuyện diễn ra yên ả cho đến 1 ngày, người cũ điện thoại cho tôi vừa khóc vừa kể đang ở Sài Gòn, chồng cô đấy làm phản em để đi theo tình mới. Cô đấy nhắc muốn vào đây để bắt đầu lại trong khoảng đầu nhưng không sở hữu ai thân thiết, chỉ biết mua đến tôi. Tôi ban đầu với chút ngỡ ngàng, sau Đấy đồng ý gặp để giúp đỡ vì thương và dù sao cô đấy cũng là người tôi từng gắn bó lâu.

Những lần gặp nhau giữa tôi và người cũ ngày càng nhiều, cũng đồng nghĩa với việc tôi không dành phổ quát thời gian bên vợ. Vợ tôi đôi lúc con trẻ nhưng tính tình lại hết sức nhạy cảm, tôi phải hết sức kỹ càng mới không để vợ phát hiện chuyện bản thân và người cũ. một hôm người cũ uống nhiều và gọi tôi đến viện trợ, chuyện gì đến cũng tới, chúng tôi đã đi quá giới hạn, trong thời điểm đấy tôi thấy mình thật đốn mạt, tưởng tượng vợ và biết mình đã làm cho chuyện mang lỗi có em, nhưng dục vọng đã làm cho lý trí tôi bị mờ đi. Sau lúc khiến chuyện sở hữu lỗi sở hữu vợ, tôi vội bỏ về nhà để mặc người cũ ở lại trong đêm.

Vợ đòi ly hôn khi biết tôi vượt rào với người yêu cũ

Sáng hôm sau lúc về nhà, tôi thấy vợ rất khác lạ, linh giác bất an, tôi nhìn vợ, mắt em đỏ hoe và sưng lên vì khóc nhiều, biết chắc vợ đã biết chuyện nhưng tôi vẫn cố hy vọng không hề. lúc đấy tôi thật sự rất sợ nhưng có vẻ mọi thứ đã muộn. Em đưa tôi hồ sơ ly hôn đã được chuẩn bị đa số (vợ tôi khiến bên pháp lý nên rất rành những giấy má này). Em nói nhưng không nhìn tôi, bảo tôi ký đơn, không ký cũng được, sẽ đơn phương ly hôn. Tôi như gục ngã, vợ vô cùng bàng quan, tôi không thốt nên lời vì không biết đối diện cùng em như thế nào.

Ngay trong hôm đấy em đã dọn ra chung cư riêng của em, điện thoại cho gia đình 2 bên để thông báo và xin phép họp gia đình. Khi này tôi đang thật sự ân hận, nhìn căn phòng lạnh lẽo, không còn bất cứ thứ gì của vợ, không còn bóng dáng em tôi đớn đau hết sức, hận bản thân đã khiến em thương tổn, hận mình tự tay vứt bỏ hạnh phúc gia đình. Vợ tôi trong chuyện tình cảm rất rõ ràng, tôi biết em nhất định không dung tha. Tôi biết vợ mạnh mẽ như thế cũng bởi vì lúc yêu, em yêu phần nhiều và tin tưởng vào tôi, 1 khi bị thương tổn em sẽ không thứ lỗi. Tôi phải làm cho gì để cứu vãn cuộc hôn nhân này, xin cho tôi lời khuyên.

Hãy thành công trước khi quá muộn

12:03 AM |
Thời gian chẳng đợi chờ một ai cả, hãy biết cố gắng, phấn đấu mỗi ngày để đạt được thành công trước khi mọi việc đã đi quá xa.

Chúng ta ngày một trưởng thành hơn còn cha mẹ lại một ngày già đi. Ước sao cho sự trưởng thành của chúng ta có thể tốc độ hơn sự già nua của thầy u, để chúng ta có đủ năng lực và thời gian chăm sóc cho họ, phát triển thành chỗ dựa kiên cố cho họ.

thành công

Tôi thường oán giận thầy u rằng họ lúc nào cũng coi tôi là một đứa trẻ. Họ thường hoài nghi những quyết định của chúng ta. Cho rằng các quyết định của chúng ta là háo thắng, bốc đồng.

Họ luôn cho rằng những quyết định của chúng ta là sai lầm sau này nhất định sẽ ăn năn vì các gì mình làm. Do vậy, họ thường can thiệp vào những quyết định của chúng ta. Có thời khắc còn làm rồi mới nói cho chúng ta. Tôi thường nói với thầy u rằng tôi đã lớn rồi có thể tự quyết định cuộc sống của mình, có chính kiến riêng của mình và muốn được tự mình quyết định ngày mai. Thế nhưng chỉ một câu “ mày biết gì mà nói”.

“Tao cũng chỉ muốn tốt cho mày thôi” làm chúng ta chẳng còn lời nào để nói.

Tôi biết rằng thầy u tôi đều là vì muốn tốt cho tôi nhưng chẳng thể nào bằng lòng được cách thức yêu của thầy u dành cho tôi. Trong mắt thầy u, dù tôi có to lớn bao nhiêu thì đối với thầy u tôi mãi mãi đều là trẻ em cần được họ để ý chăm sóc. Thế nhưng phần để ý săn sóc này lại là áp lực quá nặng làm tôi không thể nào cảm nhận được tương đối ấm của tình thân mà chỉ thấy tầng tầng sức ép.

Có nhẽ có người sẽ nói rằng tôi không biết cảm ơn sự chiếu cố của thầy u còn cô phụ lòng tốt của thầy u nhưng hiếu thuận không có tức thị hoàn toàn phục tùng. Mặc dầu không dám cam đoan rằng đông đảo những quyết định của mình là đúng đắn. Nhưng ít nhất tôi cũng không ân hận mà cho dù sau này có hối đi chăng nữa tôi vẫn sẽ bền chí có chọn lựa của mình.

thành công

Dù có khổ có mệt hơn cũng cố gắng đeo đuổi. Mà thầy u lựa chọn cho tôi hoặc dù cho có đúng là như vậy chăng nữa làm ngày mai của tôi thuận tiện hơn nhưng nó vẫn làm tôi cảm thấy đáng tiếc nuối mà tôi không muốn sự tiếc nuối này biến thành sự oán trách thầy u mình.

“Con cũng lớn rồi rồi, thầy u cũng già rồi” lúc quan sát các câu nói này, tôi đã gượng nhẹ nhau có thầy u vài ngày. Tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng, thầy u không yên ổn tâm hoặc là bởi vì họ chưa bao giờ đích thực để tâm những điều này.

Vì vậy mà họ vẫn luôn gồng lên cố vô cùng mình để trải cho chúng ta con đường tương lai bằng phẳng. Có 1 ngày họ sẽ rời xa chúng ta, còn chúng ta thì vẫn đang loay hoay với những trở ngại và thất bại. Vì vậy họ vội vàng, gấp gáp giúp chúng ta quyết định tuyển lựa nên học ở trường đại học nào, tuyển lựa ngành nào sau này lên xin việc ở đâu ra sao. Cứ tương tự cả 1 đời họ chẳng bao giờ hết lo.

Chồng hờ hững vì anh không tin tôi

10:02 PM |
Chúng tôi hay cãi vã với nhau, ngủ riêng và cũng không còn quan hệ. Chồng không dung thứ cho tôi, còn tôi luôn nghĩ mình chẳng làm cho gì xấu, trừ tin nhắn mang người cũ.

Tôi gần 40 tuổi, sở hữu 2 con, vợ chồng tôi kết hôn đã 8 năm, chúng tôi rất hiểu và yêu thương nhau, dù đôi lúc với biện hộ cọ vì những dị đồng trong cuộc sống. tuy nhiên về căn bản anh thường nhường là chính nên tôi thấy khá tha hồ. Chồng cũng san sẻ việc nhà, tôn trọng mọi sở thích hay nhu cầu cá nhân của tôi và ngược lại, tôi cũng đối xử với chồng rất tích cực vì yêu anh và yêu cả gia đình chồng. Chúng tôi đã sở hữu nhà lầu, xe oto tại Hà Nội dù chưa đủ sang giàu.

Một năm trước gia đình tôi xảy ra chuyện to. Một ngày đi làm về thấy chồng buồn bã, anh cứ buồn như vậy mấy ngày liền nhưng tôi hỏi lại không nhắc, mặt chỉ ủ dột. Sau đấy không chịu được, một tối anh hỏi tôi: “Em với thằng Khang sở hữu mối quan hệ với nhau thế nào” khiến cho tôi rất bất thần. Khang vốn là một “người cũ” của tôi. thời khắc ấy tôi mới 22- 23 tuổi và vừa ra khỏi trường đại học nên chưa có kinh nghiệm trong tình yêu. Chúng tôi duy trì mối quan hệ kiểu “có tình cảm sở hữu nhau” được khoảng 3 tháng thì tôi chủ động chấm dứt vì chẳng thể hài lòng được bản thân mình do biết Khang đã có vợ. Tôi rất đau khổ và dằn vặt vì mình với tình cảm sở hữu người đã với gia đình nên quyết tâm ngừng lại. Tôi phải trốn chạy bằng những chuyến đi công việc xa để kết thúc mọi sai lầm. 


Cách đây mấy năm, lúc tôi nằm nhà sinh con với đủ thứ tai ương ập đến mang mẹ con tôi, tôi nhiều khi rơi vào trầm cảm, muốn tự tận. một đêm vào internet thấy Khang nhắn tin hỏi thăm nên mọi xúc cảm trong tôi ùa về. khi đó tôi đang trầm cảm nặng và lúc thấy tin nhắn của Khang thì mừng vui biết mấy. Thời điểm chậm tiến độ Khang đang đi Mỹ du học để tăng trình độ, lại học đúng nơi ngày xưa chồng tôi đã du học. Khi ấy tôi với nhắn tin cho Khang kể nhớ và các ngày qua với tôi thật khủng khiếp. Tôi muốn đi làm cho lại, muốn được ôm anh 1 lần và kể cho anh nghe những điều tồi tệ đã diễn ra lúc tôi có bầu nằm nhà (tôi và con bị tai nạn liên lạc tưởng chết, thân thể tôi cũng bị biến dạng sau tai nạn). Thế nhưng Khang không đề cập gì vì biết tôi đang stress nặng, tôi cũng chỉ nhắc tương tự vì lúc đó không thông thường. Rồi tôi đi làm lại, mọi việc trở lại quỹ đạo của nó, tôi với Khang không có gì.

Tôi cũng nghĩ đơn giản và không còn nhớ về chuyện từng nhắn tin như thế sở hữu Khang. Cộng với đó từ ngày yêu chồng và cưới anh đã 10 năm nay chúng tôi thường xuyên tiêu dùng chung mạng thị trấn hội, điện thoại. Chồng tôi mang thể thoả thích xem điện thoại hay email của tôi vì tôi nghĩ mình chẳng có gì bí mật. Người nào dè chính vì sự cẩu thả đó đã khiến cho 1 ngày rỗi rãi, chồng ngồi đọc hết tin nhắn cũ của tôi và phát hiện ra việc tôi đã nhắn tin như thế. lúc chồng hỏi tôi về mối quan hệ đó, tôi choáng mất vài giây rồi nói ngành ngọn sự thực. Thế nhưng anh không tin dù tôi đã xin lỗi rằng mình sai, không được nhắn tin như vậy; anh cho rằng tôi dù với stress, trầm cảm cũng không được viện lý do, dù quan hệ hai người không còn gì nhưng sẽ làm chồng nghi ngờ.

Đã một năm trôi qua diễn ra từ ngày chồng biết chuyện đó, mối quan hệ của tôi và chồng rất tệ. Chúng tôi thường xuyên cãi vã, ngủ riêng và sắp như thường quan hệ. Chồng không tha thứ cho tôi, còn tôi luôn nghĩ mình chẳng làm cho gì xấu (trừ tin nhắn đó ra) nên không hài lòng được chồng. rộng rãi lần bào chữa vã, chồng khởi đầu lôi chuyện ấy của tôi ra với ý tôi lăng loàn, lừa dối anh. 

Tôi và chồng cứ trò chuyện là bao biện vã, xỉa xói nhau. Bao yêu thương khi xưa giờ đã trôi đi đâu mất. Chồng đổ lỗi cho vợ lăng nhăng, hay chửi bới anh, tính cách thức khó chịu, còn vợ nhắc chồng câu chấp, lười biếng. Chồng nói ngày xưa anh chiều tôi, khiến mọi việc cho tôi vì anh yêu và tin, còn giờ tình ái mất mát rồi nên không đủ to để chấp nhận con người ích kỷ của tôi. 

Sau 1 năm rồi giờ tôi đã thấy mình kiệt sức và muốn buông xuôi. Mối quan hệ cứ trượt dài, dù phổ thông lần 2 vợ chồng có hứa nhau chuyện trò nghiêm chỉnh để giải quyết nhưng cả chục lần chuyện trò xong đâu lại vào đấy. Chồng tôi giờ không cố gắng nữa, không san sớt sở hữu tôi mọi chuyện từ tiền nong, kế hoạch kinh doanh, việc nhà. Chúng tôi như 2 người sống trong một nhà và cùng với phận sự mang con. cực điểm, anh còn lấy sổ tiết kiệm của 2 vợ chồng giấu tôi tiên phong tư bên ngoài. 

Tôi rất buồn, vẫn rất yêu chồng, không mơ màng đến ai nhưng chồng đã thay đổi. thực chất tôi và chồng độc lập về nguồn vốn, chỉ chung 2 đứa con, tôi với một nỗi khổ khác là 1 trong 2 đứa con tôi bị down nên phải coi sóc cả đời cho con rất cực nhọc. 

Hãy là một người đàn ông có trách nhiệm

9:54 PM |
Lúc đã có gia đình, đã nguyện gắn bó đời mình có người đàn bà nào đó, mong đàn ông hãy biết, mình chính là chỗ dựa của người phụ nữ đó, và họ chẳng có người nào quan trọng hơn mình để dựa dẫm.

Đàn ông luôn cho mình là trụ cột trong gia đình, là người quyết định mọi việc, nhất là việc to. Họ cho rằng, nữ giới chỉ có phận sự làm nội trợ, ở nhà trông con. Vậy cớ sao, khi lấy vợ, họ không làm tròn bổn phận của mình? Hơn nữa, việc chung thủy, yêu thương vợ con chính là một phần trong phận sự của đàn ông, đó là nghĩa vụ làm người vợ và con hạnh phúc.


Khi yêu, người ta có quyền yêu người này rồi chia tay, không người nào có thể bắt người nào yêu mãi 1 người, cũng không ai bắt người nào cứ yêu là phải cưới được. Đàn ông hay đàn bà lúc yêu đều có quyền lựa chọn của riêng mình. Và thành ra, có biết bao nhiêu mối tình cũng vì đó mà tan vỡ, vì khi đó, người ta chưa thực thụ ràng buộc gì có nhau, đặc biệt là về pháp lý. Và người ta có quyền rung động trước người đàn ông, phụ nữ khác.

Nhưng lúc đã xác định xây dựng gia đình rồi, buộc ràng nhau về mặt pháp lý rồi thì đàn ông hay nữ giới cũng vậy, nên có bổn phận có gia đình, có mái ấm mà mình đã gắn bó. Bởi đó là gia đình không chỉ của riêng mình, còn là của người thân, họ hàng, bạn bè nhìn nhận và đánh giá nữa.

Đàn ông luôn bị gắn cho mác bồ bịch, nhăng nhít. Nhưng nghĩ cho cùng, những cuộc chơi ấy được bao lâu, được hưởng gì hay cùng lắm là những đứa con ngoài giá thú? Rồi chiếc khổ thuộc về ai nếu như chẳng phải những đứa trẻ chẳng được hưởng trọn vẹn tình cảm của cha, của mẹ.

đàn ông có trách nhiệm

Có những người đàn ông chung thủy, họ chỉ biết tới vợ con. Những mối quan hệ bên ngoài cũng chỉ là các mối quan hệ làm ăn. Họ siêng năng, lao vào công tác, kiếm tiền, lo cho vợ con. Họ mong muốn mua được nhà, mua được xe để cho vợ con có cuộc sống phong lưu. Cả đời họ chỉ hình dung chuyện tương lai của con cái, không biết tới gái gú, bài bạc là gì. Nhưng cũng có các người nghĩ, tội gì mà chỉ có một người phụ nữ, và họ tự cho mình quyền được yêu, được chơi mặc dầu mình đã có vợ con rồi. Để người vợ mà họ yêu thương, tình nhân thương họ ở nhà chờ đợi mỏi mòn, mong ngóng, chán nản khi phát hiện chồng của mình ngoại tình.

Chẳng có mái ấm nào hơn mái ấm với chính người vợ và người con của mình. Bởi những mối quan hệ ngoài kia chỉ để mua vui qua ngày, chứ không thể là mối quan hệ vững bền. Đừng tự làm khó bản thân mình, đừng tự để mình vướng vào cuộc tình của hai người nữ giới, rồi chính mình muốn thoát ra được nhưng lại chẳng thể được… 1 khi đã có con riêng, bạn sẽ là người khổ, vì lúc đó, chiếc gọi là bổn phận của người đàn ông càng to, bạn cầng khó để biết, ai mới là người bạn phải chọn lọc và còn tiếng rằng là bội nghĩa, bạc nghĩa…

Mặc cảm vì có làn da đen bẩm sinh

9:39 PM |
Những lúc đi tiệc tôi chưa một lần dám mặc đầm, chỉ mặc quần jean. Nhìn bạn khác thung thăng váy hồng, váy xanh mà tôi ao ước cực kỳ.

Tôi sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình cận nghèo, tuy cuộc sống khó nhọc nhưng ba mẹ luôn thương yêu và giúp cho tôi học tập. Hiểu được tình cảnh gia đình nên tôi luôn phấn đấu học tập, rốt cục không phụ lòng ba mẹ tôi đã tốt nghiệp đại học tại 1 trường có tiếng trên Sài Gòn, đang làm việc cho việc trong 1 tổ chức cạnh nhà. Cuộc sống tuy còn rộng rãi khó khăn, nặng nhọc nhưng tôi luôn quyết tâm phấn đấu để ba mẹ sở hữu cuộc sống phong lưu sau này. ngoài ra điều làm cho tôi luôn mặc cảm và mặc cảm trong khoảng nhỏ đến giờ và ít chia sẻ có người nào là bản thân với làn da đen bẩm sinh, được di truyền từ ba. trong khoảng nhỏ tôi luôn bị bạn bè cợt vì làn da đấy, họ thấy thôi là y như rằng hét to “cục than”, “Bao Thanh Thiên”, “châu Phi".

Mỗi lần như thế tôi lại cố tỏ ra mạnh mẽ và nói mình tự hào vì làn da giống ba, nhưng thật sự trong thâm tâm một đứa con gái (nhất là lúc càng lớn càng hiểu chuyện) tôi rất buồn, phổ quát đêm khóc đến sưng cả mắt. Họ khiến cho như tôi là người ngoài hành tinh không bằng. Tôi luôn là chủ đề châm chọc của mọi câu chuyện, lúc đi khiến tôi vẫn bị mọi người thầm thì sau lưng vì làn da đó. những lúc đi tiệc chưa 1 lần dám mặc đầm mà chỉ dám mặc những mẫu quần jean, nhìn các bạn gái thung thăng được mặc những váy hồng, váy xanh mà tôi ước ao khôn xiết.

Mặc cảm vì có làn da đen bẩm sinh
Ảnh minh họa

Vì làn da đen mà tôi luôn phải chọn đồ màu nhẹ nhàng chứ không áo vàng, áo tím như người khác. những lúc trong giấc mơ tôi thấy mình trắng trẻo được khoác lên người những bộ đồ yêu thích thật sung sướng tới phát khóc, giật thột tỉnh giấc 2 hàng nước mắt lại cứ trào ra tới ướt cả gối. Vì điều kiện gia đình cạnh tranh nên tôi không tiêu dùng mỹ phẩm đắt tiền mà chỉ dùng vật liệu sở hữu sẵn, nhưng làn da đen ấy được di truyền nên khó lòng thay đổi được, xài bao nhiêu cái đen vẫn hoàn đen, không cải thiện bao nhiêu. Riết rồi tôi chán nản không xài gì luôn. Bạn bè khuyên nên đi tắm trắng nhưng giá bán lại quá cao, không an toàn, tôi dẹp luôn chiếc nghĩ suy đấy.

Vì lẽ ấy mà lúc đã sắp 31tuổi tôi vẫn chưa mang mảnh tình vắt vai, dù rằng theo rộng rãi người nhận xét tôi vui tình, hài hước, dễ gần. Những bạn nam tôi tiếp xúc đều cộng nhắc 1 câu: "Phải chi em trắng ra là đẹp lắm đó". các khi như thế tim tôi đau thắt lại, biết điều ấy là chẳng thể. Vì muốn như thế phải với tiền, thứ duy nhất tôi không với, nghĩ đến lại càng tủi thân. Giờ chuyện tình cảm có nhẽ đã quá xa vời đối có tôi. Tôi chỉ muốn kiếm thật phổ thông tiền trả nợ và cho cha mẹ với cuộc sống nhàn nhã, không cực khổ nữa là hạnh phúc lắm rồi. Còn hạnh phúc riêng chắc tôi phải chờ điều kỳ diệu xảy ra thôi.

Đối với em, ngày mai sẽ là một ngày mới

9:14 PM |
Ngày từ những ngày đầu tiên, khi em gặp anh, em đã tưởng rằng mình đã thật sự tìm được một người mà em mong ước bấy lâu nay, nhưng sự thật thì lại không phải như vậy. Anh chỉ coi em như một người bạn để anh tâm sự lúc buồn, một người bạn bình thường đúng nghĩa và không có một thứ tình cảm nào khác ngoài tình bạn. Em buồn lắm, em đã rất buồn khi nghĩ anh chỉ coi em như một chuyến tàu trong một chuyến hành trình dài vô tận trong của cuộc đời mà thôi.

tâm sự buồn em yêu anh

Ngày đầu tiên khi hai đứa mình mới quen nhau, anh bảo hãy để cho anh được lau nước mắt của em mỗi khi em khóc. Nhưng anh lại làm em buồn nhiều hơn, khi mà anh chưa lau nước mắt cho em được lần nào thì anh đã làm cho em khóc thêm bao nhiêu lần nữa. Em đã rất buồn, buồn lắm và rất hận anh nhưng em biết tình yêu của em dành cho anh thì nhiều vô kể nên sau đó em đành tự an ủi mình bằng những suy nghĩ rằng mình không đủ tốt, không đủ tài giỏi để anh có thể lựa chọn làm một bến đỗ thực sự trong cuộc đời hay chỉ là một chuyến tàu trong trái tim của anh. Từ ngày quen nhau, trong một khoảng thời gian ngắn chưa bao giờ anh chịu mở lòng mình với anh, anh chỉ muốn nhận mọi điều tốt đẹp nhất về cho riêng bản thân anh mà anh không hề cho đi tình cảm đối với em.

Em biết anh, em hiểu rõ con người anh, anh là một người cực kỳ có tham vọng và đặc biệt là rất giỏi tính toán. Có lẽ em cũng đã nằm trong tính toán của anh. Nhưng anh biết không, tình cảm thì luôn cần phải xuất phát từ hai phát đặc biệt là phải xuất phát từ trong chính trái tim của mỗi người và cần có một tấm lòng chân thành nuôi dưỡng, che chở, bảo vệ thì mới mong tình cảm đó có thể lâu bền và hạnh phúc được. Hằng đêm, em đã khóc rất nhiều, nhưng có lẽ đây cũng là lần cuối em khóc vì anh.

Bắt đầu từ ngày mai trở đi, ngày mai luôn là một ngày mới, em sẽ học cách quên anh. Tuy em biết điều đó là vô cùng khó đối với bản thân em nhưng em cũng sẽ cố gắng học cách chấp nhận nó, em tin rằng đến một lúc nào đó em sẽ quên được anh thôi. Em hi vọng rằng sau khi chia tay em, anh có yêu ai thì hãy yêu người đó một cách chân thành anh nhé. Tình cảm không phải là đồ vật để có thể trao đổi, mua bán được đâu và anh hãy học cách cho đi thay vì chỉ muốn nhận những điều tốt đẹp từ người khác. Em cầu chúc cho anh đạt được những điều mà anh mong muốn và em hi vọng anh thành công với những điều mà anh đã chọn.




Sốc khi lần đầu làm chuyện ấy với chồng

9:13 PM |
Rồi ngày đó cũng đến, cả nhà về thưa gửi đôi bên và được sự ưng ý, 1 tháng sau lễ cưới diễn ra trong sự chúc tụng không ngớt của họ hàng, bạn bè…

Cú sốc cho cả 2 vợ chồng…

Anh và chị có có nhau một khoảng thời kì yêu đương rất nồng cháy. Quen nhau trong khoảng hồi học cấp 3 nhưng mãi tới khi có dịp học chung một ngôi trường Đại học thì tình cảm mới phát sinh. Hồi học cấp 3 anh biết chị qua những buổi văn nghệ, chị hát cực hay và rất tích cực tham gia những hoạt động ngoại khoá. Trong khối chị lúc nào cũng dẫn đầu bảng thành tích học tập, chị được đi thi cấp tỉnh, thành phố và bao giờ cũng có giải cao. Phải nói thật là bọn đàn ông trong trường người nào, người nấy đều rất thầm thương trộm nhớ chị, bởi chị dù giỏi giang nhưng lại không hề kiểu chỉ biết cắm đầu vào sách vở cơ mà rất xinh đẹp, cao ráo.

tâm sự vợ chồng

Cho đến khi vào Đại học thì những nét đẹp đó vẫn còn vẹn nguyên và thắm thiết hơn. Chị vẫn hát, vẫn tham dự những hoạt động đoàn hội nhưng có nhẽ việc ngốn thời gian nhất của chị chính là từ chối có những lời tỏ tình của những anh chàng. Nhưng đến lúc anh xuất hiện thì chị nhanh chóng chịu thua. Anh đẹp trai, cao lớn, đôn hậu, gia đình lại khá là có điều kiện, khó có điểm nào để có thể chê được, quả là rất xứng đôi vừa lứa. Thỉnh thoảng anh cũng tham gia chơi đàn tại CLB của trường, chị thì hát, cả 2 bỗng dưng tìm thấy được sự đồng điệu trong tính cách. Lúc đầu chỉ chơi có phong trào cho vui, nhưng dần dà lại phát triển vô cùng thân thiết.

Được một thời kì thì cả 2 nhận ra rằng đã trao tình cảm cho nhau mặn nồng, anh là nguồn sống, còn nhờ chị anh mới biết tình yêu có ý nghĩa như thế nào. Cả hai yêu nhau rất trong sáng và cùng hứa hẹn rất nhiều điều. Trong suốt mấy năm trời học đại học, dù có vài lần hai người rủ nhau đi chơi xa, có những lần nắm tay nhau, ấp ủ môi hôn, nhưng cả 2 đều không vượt qua giới hạn thể xác mà quyết giữ cho nhau. Bạn bè biết chuyện đều ghen tị với họ, trong khi gia đình đôi bên cũng biết chuyện và đều ủng hộ cho họ nên đôi.

tâm sự phòng the

Rồi anh và chị ra trường, cả hai đều tìm được các công việc mà mình yêu thích, cả 2 đều ổn định với một quỹ lương khá tốt, mọi việc đều tốt cho chuyện cưới xin của cả hai người. Nghĩ rằng sớm hay muộn gì thì cũng cưới nên cả hai đều quyết định kết hôn sớm để tính chuyện con cái. Rồi ngày ấy cũng tới, Cả nhà về thưa gửi đôi bên và được sự chấp thuận, một tháng sau lễ cưới diễn ra trong sự vui mừng, chúc tụng không ngớt của hai gia đình, họ hàng, bạn bè…

Nhưng đêm tân hôn thực thụ là một cơn ác mộng đối với chị, anh và chị nằm cạnh nhau để ngơi nghỉ sau những dòng cụng ly mừng đám cưới, tiếp sau đó anh và chị quấn lấy nhau như một đôi uyên ương để mừng hạnh phúc của chính mình. Làm chuyện vợ chồng cũng diễn ra như lẽ thường, nhưng chị bị sốc nặng lúc nhận ra “cậu em” của chồng, chị bảo trông nó thật đáng sợ và lập tức đẩy anh ra xa. Anh còn thất kinh không hiểu nổi thì chị oà khóc và chạy đi ra ngoài. Bối rối không biết phải làm thế nào, anh đành vội mặc quần áo đi tìm vợ thì thấy chị đang ngồi ở vệ con đường khóc nức nở. Chị bảo chị sợ, anh đừng đến gần chị nữa.

Từ ngày hôm đó cho đến nay đã 2 tháng mà vợ chồng vẫn chưa có đêm tân hôn, chị bị ám ảnh bởi “cậu em” của chồng, anh chồng vừa tức vừa thương nhưng chưa tìm được lời giải đáp, chị như bị trầm cảm và anh đã đi nhờ thầy thuốc tâm lý đến nhà để tư vấn cho chị, song song không quên thanh minh sự thất vọng cũng như trinh nữ khi chưa từng biết đến câu chuyện rất kì cục này, chính thầy thuốc tâm lý cũng phải chữa trị cho cả anh…

Anh rất đau vì sự lừa dối của em

9:12 PM |
Giá mà em nói sự thật, giá mà em đừng để lộ 1 nụ cười khinh miệt, giá mà em đừng ngạo mạn khi tự tin vào mối quan hệ hiện nay của em thì đã có nhẽ anh sẽ không viết bức thư này mà sẽ lặng lẽ đeo chiếc mặt nạ cười âm thầm cầu chúc cho em hạnh phúc, như những gì anh đã làm trong hơn 1 năm qua.

Anh là 1 người sống nội tâm, nhẫn nhịn, tôn sùng sự thực, những cảm xúc, tình cảm của anh phẳng lặng nhưng tiềm ẩn, tròn vẹn, cho nên các tổn thương, đớn đau em đem lại cũng thật lớn. Anh đã nghẹn ngào khi nhớ lại chiếc thời mình quen nhau. Lần đầu anh chở em đi chơi, ăn chè, dạo phường, lần đầu anh nắm tay em, cũng là lần đầu trong đời anh nắm tay 1 người con gái lâu đến thế.

tâm sự buồn

Lúc anh tỏ tình với em. Nụ hôn đầu của hai đứa mình dưới cơn mưa mùa hè, ngượng ngùng, nhẹ nhõm, trong veo như giọt nước. Những lần hẹn hò, những ngày giận dỗi, anh đã lấy đi của em biết bao nhiêu là nước mắt. Trong lòng anh đau, nhớ em vô hạn, anh lặng thầm theo dõi, ngóng chờ 1 dấu hiệu để biết em bình yên ổn như thế.

Nhưng đời anh không bằng lặng, mọi biến cố, bấc trắc, thất bại đeo đuổi lấy anh như niềm thân quen trong khoảng kiếp trước, anh đẩy em ra xa để mình anh vật vã, loay hoay trong tuyệt vọng. Trong các cơn gió lốc, anh mường tượng thấy đôi mắt em đang nhìn anh từ xa xăm, nó làm anh thôi mỏi mệt.
Tâm thức anh nhiều lần hét gọi tên em, đôi tay anh mạnh mẽ bằng sức mạnh của ký ức trong anh. 
Anh thầm cảm ơn, cảm tạ nhân thế này vì đã cho anh gặp được em, một người con gái bao dung, chịu thương, chịu khó, yêu anh lặng thầm, mãnh liệt tới vậy.

Đối diện với em, mọi triết lý của anh đều khập khiễng; hờn giận, đau đớn đều mất hết, chỉ còn chan hòa với niềm hạnh phúc; anh cười theo em như 1 điều huyễn hoặc. Anh yêu em với 1 tình yêu chân thành, không có nhiều lời dịu ngọt, nội tâm, nhưng nghèo nàn sự biểu thị vì anh thiếu thốn, mặc cảm, rộng rãi nỗi lo. Đó liệu có là sai lầm chết người của anh phải ko em?

Nhưng những xa rời, cản trở không làm cho yếu ớt mà càng làm hai linh hồn như muốn hòa tan vào nhau sau những lần gặp lại, như giọt nước ngăn đôi luôn mua tuyến phố hội ngộ. Anh nhớ lắm những khi anh và em cùng chung 1 giấc mơ nồng cháy nhất, anh nhớ em đến từng ngón tay, suối tóc, những lúc hai bàn tay đan nhau. Anh nhớ em mắt khép, môi hờ, anh nhớ mùi da, hương ngực, những tuyệt bút kỳ diệu trong khoảng em, các đêm dài xõa tóc. Đó chính là những thời gian thần tiên vĩnh cửu trong anh.

Anh đã nghĩ tình ta sẽ là mãi mãi. Rồi thời gian dần trôi qua những sợi tóc ngày héo hắt. Một hôm, với một nụ cười tươi mới, em đã kể anh nghe về một người vừa đi qua. Anh nghe tiếng 1 cái lá rơi trong lòng rất khẽ. Anh lại đẩy em ra xa, quay cuồng sở hữu cơn bão dài đằng đẵng. những đau khổ, cay đắng, nhọc nhằn anh bỏ quên rất tiện dụng chỉ nhờ một nụ cười trong khoảng ký ức.

tâm sự buồn

Em khởi đầu mong ước, mong mỏi 1 tia nắng khác thân thiện hơn, bình yên hơn để ko rời xa quê quán. những mường tượng của em về anh là lạc điệu. Người lại trao em các điều chân thật, quan tâm rất khéo, bao dung trìu mến, lòng em nở hoa, vui cười, mắt nhắc.

Anh biết những đau đớn ấy, hy sinh là một điều tất yếu. 1 thiên thần không thể là thiên thần giả dụ thiếu nụ cười phải không em? Giờ đây cơn bão gần tàn, anh vẫy tay, cất tiếng nhưng đầy trong mắt em là các điều trách móc. Anh hỏi em nhiều về sự thực, nhưng chỉ nhận được những điều dối gian. Em nói rằng chính anh là người đẩy em ra xa, tại anh mà em phải như thế!

Giọt nước làm tràn ly, anh chẳng thể lặng thầm, có thể chịu đựng thêm nữa, anh nói ra sự thực em đang giấu, em lại hoang mang, cuống quýt. Nhưng em vẫn chẳng kể thật với anh thêm một điều gì cả, chỉ là đề cập giảm, kể tránh thôi. Anh đau! Anh nghĩ rộng rãi về những điều gần tới, trong lòng anh lần chần. Mọi ăn năn tiếc, day dứt tràn về như thác.

Ngực anh như tưới đầy nước mắt. Tình yêu mà em đã từng trao giờ lại như thế này hay sao? Bức tượng tình yêu anh tôn thờ trong sáu năm với phải đang vỡ vạc vụn? Anh muốn em hãy nói cho anh biết sự thật trong lòng em. Anh không đau vì sự thực, mà đau vì chiếc cách em dối lừa anh, vì màu đen trên cánh thiên thần.



Em làm anh đau vì sự lừa dối của em

9:12 PM |
Giá mà em nói sự thật, giá mà em đừng để lộ 1 nụ cười khinh miệt, giá mà em đừng ngạo mạn khi tự tin vào mối quan hệ hiện nay của em thì đã có nhẽ anh sẽ không viết bức thư này mà sẽ lặng lẽ đeo chiếc mặt nạ cười âm thầm cầu chúc cho em hạnh phúc, như những gì anh đã làm trong hơn 1 năm qua.

Anh là 1 người sống nội tâm, nhẫn nhịn, tôn sùng sự thực, những cảm xúc, tình cảm của anh phẳng lặng nhưng tiềm ẩn, tròn vẹn, cho nên các tổn thương, đớn đau em đem lại cũng thật lớn. Anh đã nghẹn ngào khi nhớ lại chiếc thời mình quen nhau. Lần đầu anh chở em đi chơi, ăn chè, dạo phường, lần đầu anh nắm tay em, cũng là lần đầu trong đời anh nắm tay 1 người con gái lâu đến thế.

vì sao em lừa dối anh

Lúc anh tỏ tình với em. Nụ hôn đầu của hai đứa mình dưới cơn mưa mùa hè, ngượng ngùng, nhẹ nhõm, trong veo như giọt nước. Những lần hẹn hò, những ngày giận dỗi, anh đã lấy đi của em biết bao nhiêu là nước mắt. Trong lòng anh đau, nhớ em vô hạn, anh lặng thầm theo dõi, ngóng chờ 1 dấu hiệu để biết em bình yên ổn như thế.

Nhưng đời anh không bằng lặng, mọi biến cố, bấc trắc, thất bại đeo đuổi lấy anh như niềm thân quen trong khoảng kiếp trước, anh đẩy em ra xa để mình anh vật vã, loay hoay trong tuyệt vọng. Trong các cơn gió lốc, anh mường tượng thấy đôi mắt em đang nhìn anh từ xa xăm, nó làm anh thôi mỏi mệt.
Tâm thức anh nhiều lần hét gọi tên em, đôi tay anh mạnh mẽ bằng sức mạnh của ký ức trong anh. Anh thầm cảm ơn, cảm tạ nhân thế này vì đã cho anh gặp được em, một người con gái bao dung, chịu thương, chịu khó, yêu anh lặng thầm, mãnh liệt tới vậy.

Đối diện với em, mọi triết lý của anh đều khập khiễng; hờn giận, đau đớn đều mất hết, chỉ còn chan hòa với niềm hạnh phúc; anh cười theo em như 1 điều huyễn hoặc. Anh yêu em với 1 tình yêu chân thành, không có nhiều lời dịu ngọt, nội tâm, nhưng nghèo nàn sự biểu thị vì anh thiếu thốn, mặc cảm, rộng rãi nỗi lo. Đó liệu có là sai lầm chết người của anh phải ko em?

Nhưng những xa rời, cản trở không làm cho yếu ớt mà càng làm hai linh hồn như muốn hòa tan vào nhau sau những lần gặp lại, như giọt nước ngăn đôi luôn mua tuyến phố hội ngộ. Anh nhớ lắm những khi anh và em cùng chung 1 giấc mơ nồng cháy nhất, anh nhớ em đến từng ngón tay, suối tóc, những lúc hai bàn tay đan nhau. Anh nhớ em mắt khép, môi hờ, anh nhớ mùi da, hương ngực, những tuyệt bút kỳ diệu trong khoảng em, các đêm dài xõa tóc. Đó chính là những thời gian thần tiên vĩnh cửu trong anh.

Anh đã nghĩ tình ta sẽ là mãi mãi. Rồi thời gian dần trôi qua những sợi tóc ngày héo hắt. Một hôm, với một nụ cười tươi mới, em đã kể anh nghe về một người vừa đi qua. Anh nghe tiếng 1 cái lá rơi trong lòng rất khẽ. Anh lại đẩy em ra xa, quay cuồng sở hữu cơn bão dài đằng đẵng. những đau khổ, cay đắng, nhọc nhằn anh bỏ quên rất tiện dụng chỉ nhờ một nụ cười trong khoảng ký ức.

tâm sự buồn anh yêu em

Em khởi đầu mong ước, mong mỏi 1 tia nắng khác thân thiện hơn, bình yên hơn để ko rời xa quê quán. những mường tượng của em về anh là lạc điệu. Người lại trao em các điều chân thật, quan tâm rất khéo, bao dung trìu mến, lòng em nở hoa, vui cười, mắt nhắc.

Anh biết những đau đớn ấy, hy sinh là một điều tất yếu. 1 thiên thần không thể là thiên thần giả dụ thiếu nụ cười phải không em? Giờ đây cơn bão gần tàn, anh vẫy tay, cất tiếng nhưng đầy trong mắt em là các điều trách móc. Anh hỏi em nhiều về sự thực, nhưng chỉ nhận được những điều dối gian. Em nói rằng chính anh là người đẩy em ra xa, tại anh mà em phải như thế!

Giọt nước làm tràn ly, anh chẳng thể lặng thầm, có thể chịu đựng thêm nữa, anh nói ra sự thực em đang giấu, em lại hoang mang, cuống quýt. Nhưng em vẫn chẳng kể thật với anh thêm một điều gì cả, chỉ là đề cập giảm, kể tránh thôi. Anh đau! Anh nghĩ rộng rãi về những điều gần tới, trong lòng anh lần chần. Mọi ăn năn tiếc, day dứt tràn về như thác.

Ngực anh như tưới đầy nước mắt. Tình yêu mà em đã từng trao giờ lại như thế này hay sao? Bức tượng tình yêu anh tôn thờ trong sáu năm với phải đang vỡ vạc vụn? Anh muốn em hãy nói cho anh biết sự thật trong lòng em. Anh không đau vì sự thực, mà đau vì chiếc cách em dối lừa anh, vì màu đen trên cánh thiên thần.




Em có yêu anh không em?

9:07 PM |
Em không quá xinh, vóc dáng cũng không thon thả như những cô gái khác mà anh từng quen. Em là một cô bé có chiều cao khá khiêm tốn, nhưng nhìn em rất có duyên có loại má núm đồng tiền 2 bên má. Đó là ấn tượng trước hết khi anh gặp em ở tổ chức. Em là viên chức mới ra trường, còn anh thì đã đi làm được gần hai năm nên sếp đã giao cho anh nhiệm vụ hướng dẫn cho em trong công việc. Nhưng em rất sáng tạo, anh chỉ cần hướng dẫn em trong một ngày là em đã hiểu hết công việc hiện tại ở doanh nghiệp mà trước kia anh đã bỏ rất nhiều thời gian để có thể Đánh giá. Em rất thân thiện và hòa đồng có mọi người nên đã nhanh chóng hòa nhập được có mọi người. Mỗi khi nhận ra em cười, đôi mắt thuần khiết, nét mặt hồn nhiên của em đã vô tình vơi đi các mệt nhọc, vất vả trong anh. Hình ảnh của em đã dần dần lẻn vào trái tim của anh, nhưng anh không dám phân bua có em vì anh chỉ là 1 nhân viên quèn, còn em thì lại là em gái của sếp.

em có yêu anh không


Khoảng hai tháng sau, tại 1 quán cháo lòng gần nhà mình, em đã làm anh bất ngờ khi em hỏi: "Anh có tình cảm đặc trưng có em nhưng sao anh lại không nói ra với em? Anh có biết em đã chờ đợi lâu lắm rồi không? Vì em là con gái, nên em không thể nói… Đừng để em chờ đợi nữa nha!" kể từ sau hôm đó, anh đã mạnh dạn trò chuyện, rủ em đi chơi đa dạng hơn. những ngày tháng ấy rất vui, anh không thể nào quên được. Nhưng vì sao em cho anh biết sự thật là em không có tình cảm có anh, em không thích anh, em tới có anh chỉ vì cá độ có một người rằng trong 2 tháng em sẽ cưa đổ anh? Lúc đó, anh rất đau khổ và chỉ nói: "Khi yêu mình vui một nhưng khổ thì sẽ khổ đến cả trăm cả ngàn lần". Anh đã xin phép nghỉ ở nhà 2 ngày để bình tâm lại, lấy quả cảm, dũng khí để đối diện có em mỗi ngày 8 tiếng.

Hình ảnh của em, kỷ niệm về em vẫn còn trong cả tâm não của anh nên dù em đã để lại 1 vết thương rất sâu trong lòng anh, anh vẫn muốn tâm tình chuyện buồn vui, chuyện gia đình của anh cho em nghe. Mỗi sáng đi làm, vừa tới vào phòng làm việc là anh chạy tới chỗ em để đề cập cho em nghe các chuyện xảy ra hôm qua. Em cũng rất chú tâm lắng nghe anh đề cập và em cũng nhắc ra các nghĩ suy, dự định trong tương lai của em. Em nói: "Em muốn ra ngoài ứng tuyển làm, em không thích dựa vào gia đình nữa, em muốn sống tự lập một mình anh ạ". 1 tuần sau, em báo cho anh tin em đã được một doanh nghiệp nước ngoài nhận vào làm việc rồi và thứ 2 tuần đến em sẽ đi làm bên đó.

em có yêu anh không


Em ra ngoài làm được một thời kì thì hứa anh ra uống nước. Bữa đó em nói rằng em không biết em yêu anh từ khi nào, em không biết tại sao em yêu anh? Dạo này em rất nhớ anh, em nhớ phần lớn các kỷ niệm của mình và em đã phấn đấu để quên nhưng không sao em quên được. Anh nghe xong và chỉ nói với em 1 câu duy nhất: "anh xin lỗi, anh và em chẳng thể tới có nhau được". "Vì cho dù anh có tới có em, sau đó em lại ra đi, thì người khổ đau sẽ là ai? Nên tốt nhất mình cứ giữ tình bạn như khi này". Em không chấp nhận lời nói đó của anh, em đề nghị anh cho em thêm 1 thời cơ để em có thể chứng minh tình cảm của em đối có anh là thật lòng, không như những lần trước.

Đêm hôm đó, anh đã suy nghĩ gần như và anh vẫn còn yêu em, nên anh đã quyết định cho cả 2 thêm 1 cơ hội nữa. Nhưng tại sao em lại lừa dối anh một lần nữa lúc em bắt cá 2 tay? Em nói rằng em yêu anh, vậy mà em lại đi hò hẹn với một người con trai khác sao? Anh bắt gặp em tay trong tay với anh ta rất nhiều lần. Khi anh quyết định hẹn em ra để hỏi thì em luôn nói: "anh nè, dù anh thấy em đi có người con trai nào khác nhưng người em yêu chỉ có duy nhất mình anh".

Anh tự hỏi: tình cảm của em dành cho anh có phải ái tình không? Anh đã làm gì sai, anh đã không tốt có em ở chỗ nào mà em lại đi hò hẹn có người khác như vậy? Em có yêu anh thật lòng không, hay chỉ những lúc nào em thấy buồn, cô đơn nên mới tìm tới anh? Còn những lúc vui vẻ thì người bên cạnh em không hề là anh!


Em buồn vì mình không thể ở bên nhau

9:06 PM |
Ai gặp em cũng đều nói em đang hạnh phúc, mấy đứa bạn chung phòng trọ đều cảm thấy hạnh phúc thay cho em. Em chỉ mỉm cười mỗi khi có người nào đó đề cập về em như thế. Hạnh phúc ư? Thế nào là hạnh phúc? Riêng bản thân em, em thấy mình thống khổ hơn người nào hết.

em yêu anh nhiều lắm

Ngày em nhìn thấy mình đã yêu anh thì cũng là ngày em bắt đầu nếm trải thống khổ. Em và anh gặp nhau trong sự muộn màng. Cả 2 đều đã có 1 nửa cho riêng mình. Mối tình của em trải qua bao sóng gió và còn đó được 5 năm. Còn anh, anh và người ấy cũng đã gắn bó với nhau hai năm rồi. những ngày trước hết gặp gỡ, trong mắt em, anh chỉ là đồng nghiệp, em đã rất tự hào về ái tình mà em giữ giàng 5 năm nay. Anh đề cập "anh rất ngưỡng mộ những cặp đôi tồn tại lâu như thế, chắc là em và bạn trai em yêu nhau nhiều lắm". khi ấy, em không thấy mình xấu số.

Ngày anh tới có em, anh nhẹ nhàng, hóm hỉnh và rét mướt. Anh đem đến cho em hương vị mới của cuộc sống. Em đã khởi đầu thấy vui lúc ở bên anh, thấy ấm áp lúc có anh quan tâm, hàng ngày, thấy thèm khát có các xúc cảm đầu tiên. Và như thế, em đã yêu…Em yêu anh mà chẳng hề hay biết. Em sững sờ lúc nhận ra mình có thể yêu một người con trai khác sau 5 năm với mối tình đầu. Mối tình đó chưa vỡ nhưng không còn đẹp nữa. Bạn trai em đã xa em, về quê lập nghiệp và bỏ lại em 1 mình nơi thị thành náo nhiệt này. Anh đó không bỏ em nhưng không còn ở bên em như ngày xưa nữa. Trong phút chốc đấy, cả em và anh đều nghĩ tình cảm của chúng ta là trợ thời và không có gì phải nghĩ suy nhiều. Cứ như thế ta bên nhau như hai đồng nghiệp. Nhưng tình cảm mà, không người nào có thể điều khiển được nó. Và chiếc gì đến rồi cũng sẽ tới.

Ngày anh và em cùng trông thấy đã yêu đối phương cũng là ngày chúng ta quyết định xa nhau. Em anh dũng ra khỏi tổ chức để chẳng hề nhận ra anh mỗi ngày, không phải là đồng nghiệp của anh nữa. Anh mạnh mẽ hơn em tự nhiên nhắc có em một lời chia tay nhưng em bắt gặp ánh mắt anh nhìn em và… buồn. Em có trách anh là sao mọi người đều đề cập với em lời chia tay, tặng em nhiều lời chúc tốt đẹp khi mà anh chẳng đề cập với em dù chỉ một lời. Anh giải đáp rằng “anh buồn anh phải cho em biết sao?”. Em nghe anh nhắc, em cũng thấy buồn. lúc đó em nghĩ rằng tình mình sẽ chấm dứt vào mẫu ngày mà em rời khỏi anh, rời khỏi nơi cất đầy kỷ niệm giữa anh và em cách đây hai tháng.

Ngày anh và em gặp lại sau ba tháng xa nhau cũng là ngày sinh nhật của em, cảm xúc lại dâng tràn. Lại một lần nữa chúng ta tới với nhau nhưng lần này chỉ có thể là bạn, hai người bạn tốt của nhau. Tan sở, chúng ta đi ăn, san sẻ có nhau về công việc, về gia đình hàng ngày qua yahoo, chúng ta có các nơi hò hẹn quen thuộc. Anh trở thành niềm vui trong cuộc sống của em mỗi ngày, còn em luôn lắng tai và âm thầm để ý, động viên anh. Chúng ta cứ bên nhau như thế, có lúc em tự hỏi tương lai sẽ ra sao và khi nào em và anh có 1 mẫu kết? Loại kết đó liệu rằng có vui và hạnh phúc đối có cả hai hay không hay đó sẽ là 1 cái kết thật buồn?